Thời cơ thoáng chốc vụt qua.
Ngọc Tắc Thành gõ ngón tay lên mặt bàn hơn chục cái, chợt nhớ lại ý định ban đầu của mình:
Vốn dĩ hắn chỉ định thừa lúc hỗn loạn mà tập kích Chu Nhị nương, chỉ cần Bách Long nhân cầm chân được Hạ Kiêu và hộ vệ đội, đội quân của Bối Già là có thể ra tay, Hạ Kiêu sống hay chết thì có liên quan gì?
Lúc này cục diện đang vô cùng thuận lợi, cớ sao hắn lại chần chừ?




